![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Về nơi nắng không đến ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2015-01-16 100/100 cho 1
Total Visits: 51705563
|
Không ngờ cuộc gặp gỡ ngắn ngủi với Minh lại khiến Hương nhẹ nhõm hơn nhiều như vậy. Nó đã cười, ít ra là hai lần liền. Hy vọng đêm nay, không phải dùng thuốc ngủ...
Ngày hôm sau, Hương háo hức đi thật nhanh đến thư viện. Vẫn chỗ ngồi đó, khung cửa sổ đóng chặt, tối om. Không thấy Minh đâu, Hương tiu nghỉu, lại gục mặt xuống bàn. Chợt có tiếng "Bộp" rõ to sát bên tai Hương, giật mình, con bé ngước lên.
- Ah! Anh Minh!
Minh kéo ghế ngồi xuống:
- Sao mặt vẫn xị ra thế này?
- Em tưởng anh cho em leo cây. - Hương lẩm bẩm.
Minh phì cười:
- Leo đến đoạn nào rồi? Xuống đê...
Hương không trả lời, nó nhìn tay Minh hất hàm, hỏi:
- Cái gì thế kia?
- À, con lật đật. Em nhìn này...
Minh thả mạnh con lật đật xuống mặt bàn, nó lắc lư, chao đảo một hồi lâu rồi dừng lại, đứng thẳng như vị trí ban đầu. Hương tròn mắt, vẻ chưa hiểu "Thế này là thế nào?". Minh giảng giải:
- Em thấy không. Con lật đật này, dù em có ném nó xuống đất mạnh như thế nào chăng nữa, dù nó có bấp bênh đến bao lâu chăng nữa, thì cuối cùng, nó vẫn hiên ngang đứng dậy...
Hương đưa tay đón lấy con lật đật xinh xắn từ Minh, nhẹ nhàng vuốt ve, âu yếm nó.
- Anh nói như nhà triết học ấy.
- Ừm... Bố đã từng dạy anh thế mà.
Bỗng cả hai cùng im lặng. Minh vân vê mãi những trang giấy của cuốn sách nó cầm trong tay, còn Hương cứ lặng lẽ ngồi nhìn con lật đật chuyển động. Chợt Minh lên tiếng:
- Này! Muốn đi ăn kem không?
- Dạ? - Hương ngơ ngác.
- Đi ăn kem cho hạ nhiệt.
- Ok! - Hương thích thú. - Lâu lắm rồi mới có người mời đi ăn.
- Em ăn tham lắm hả? - Minh đùa.
- Tham cái đầu anh ý. Đi thôi...
Hương phấn khích. Ngồi sau xe Minh, tóc nó bay bay, gió vờn tóc nó như những đứa trẻ tinh nghịch. Hai đứa huyên thuyên đủ điều, như thể đã thân thiết từ rất lâu rồi vậy.
Quán kem đầu hè không đông lắm. Hương gọi to:
- Cô ơi cho cháu hai ly kem Swensens, nhiều chocolate ạ.
Minh vờ nhăn mặt:
- Chơi bời thế! Kem đấy mặn chết được ý.
- Ơ cái anh này, kem ngọt mà.
- Nhưng mà nhìn menu kia kìa, 60k một ly, không biết em thấy thế nào chứ, lưỡi anh nó chát xin xít rồi đây này.
Hương khúc khích:
- Cho anh chết. Ai bảo dụ dỗ cơ...
Từng thìa kem mát lạnh, ngọt ngào tan nhanh trong miệng nó, nỗi buồn cũng theo đó mà trôi bớt xuống dạ dày. Minh ngồi nhìn Hương thưởng thức ly kem một cách ngộ nghĩnh, không chớp mắt. Minh thấy Hương trẻ con quá chừng!
- Ơ. Anh không ăn à? Kem chảy hết bây giờ.
- À ừ... - Minh lúng túng. - Anh nhìn em ăn cũng được. Kẻo lát em gọi thêm vài ly nữa thì anh đến nước về nhà cạy tủ cắm sổ đỏ.
- Á à! Trêu em!
Rồi Hương tự nhiên, xúc một thìa kem từ ly của Minh, ấn vào miệng anh:
- Ăn đi này.
Bị bất ngờ, Minh không kịp phản ứng, miệng anh nhoe nhoét chocolate. Anh ngại ngùng rút khăn giấy lau lấy lau để. Hương bò lăn ra cười. Mặt Minh đỏ rần rần.
- Minh mèo! Hê hê...
- Anh lại bôi hết chỗ kem này vào mặt em bây giờ. - Minh hăm dọa.
Tiếng cười nói rộn rã cả một góc phòng. Mấy chị phục vụ đứng gần đó cũng phải đưa tay che miệng...
Đột nhiên, cánh cửa quán hé mở. Một đôi nam nữ bước vào. Miệng Hương đang ngoác ra vì cười, chợt như cứng lại. Nó thốt lên khe khẽ:
- Anh!
"Anh" đang đi cùng Lan, người yêu mới, tay trong tay, hạnh phúc. Ánh mắt Hương ngây dại... Chợt, cô bạn ấy nhìn thấy Hương, thì thầm điều gì đó vào tai "Anh", rồi bước nhanh đến bàn Hương đang ngồi:
- Chào ấy!
Hương cố rặn một nụ cười xã giao:
- Ừm… Chào ấy.
Không để Hương đợi lâu, Lan lên tiếng:
- Hương này... Thực sự tớ không vui khi biết là ấy suốt ngày lên blog viết này viết nọ về người yêu tớ, lại còn đêm nào cũng nhắn tin làm phiền anh ấy, dù biết anh ấy rất khó chịu, và sẽ không bao giờ trả lời...
- Tớ...
- Đừng giải thích gì cả. Tớ chỉ muốn nói với ấy rằng, từ nay, buông tha cho Duy đi. À, còn bạn trai mới đây hả? Đẹp đôi đấy. Chúc hai bạn hạnh phúc và đừng làm phiền bọn tớ nữa... Được không?
Nói rồi, Lan kéo tay "Anh" đi thẳng. Hương ngồi im, không phản ứng, nước mắt ứa ra khổ sở. Nó cứ nhìn chằm chặp vào ly kem đang chảy ra gần hết. Minh lo lắng lay lay vai nó: