![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Có ai bảo là không cần anh đâu ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2014-02-26 100/100 cho 1
Total Visits: 23416830
|
“Ông anh, có cần khăn len không?”
“Sao hả? Khăn á?”
“Ukm, em đan tặng ông anh một cái nhá. Em mới tập đan nên, hơi vụng, không được chê nhá!”
“Ha ha, các chị í tặng anh nhiều lắm nhóc à. Ukm, nhưng anh thấy hứng thú với cái khăn của nhóc hơn. Tặng anh thật à?”
“Hơ. Kiêu. Ứ tặng nữa!”
Nhóc ngúng nguẩy ra về, sống mũi cay cay. Nhóc ghét hắn – gã hàng xóm kênh kiệu. Người ta đã cất công sang hỏi, cất công đan khăn cho, lại còn ra vẻ… Ghét!
Hắn nhìn theo bóng nhóc khuất vào nhà, cánh cửa bị trút giận đóng cái “Rầm!!!”. Hắn nhăn nhó, gãi đầu gãi tai vì nhận ra mình vừa nói hớ điều gì đó làm cô bé tức giận.
Gió mùa về gọi yêu thương…
Trong đầu hắn rối tung rối bời những ý nghĩ, cảm giác bứt rứt khó chịu. Ừ thì, nhóc giận hắn, giận gì mà giận dai thế không biết? Hắn gọi rủ đi ăn kem cũng không đi, rủ đi chơi bời đập phá cũng không đi. Nhóc làm mặt giận. Giận thật chứ chả đùa!
“Nhóc ơi, mai gió mùa về. Nhóc đan khăn cho anh xong chưa nhỉ?”
“Ai đan cho anh mà hỏi xong chưa?”
“Lạnh thật đấy. Mấy cái khăn kia anh đem đi cho lũ bạn hết rồi. Chúng nó cứ phải ra sân bóng rổ tập mà không có khăn. Khổ thân nhóc ạ”
“Liên quan gì tới em?”
“Có mà, liên quan tới cái khăn của nhóc. Anh cũng bị lạnh mà”
“Đáng đời. Ghét!”
“Ghét… thật à?”
Tin nhắn còn nằm im trong điện thoại, nhóc chưa biết nên trả lời như thế nào.
Ghét, thật à?
Gió khẽ vi vu giai điệu trong đêm, nhóc bẽn lẽn đến gần cửa sổ. Đôi má hồng hồng bỗng ấm hơn lên, mắt hấp háy niềm vui như những vì sao nhí nhảnh tinh nghịch trong màn nhung thăm thẳm. Nhóc biết nhóc ghét một người, và, nhóc cũng thương một người. Nhóc biết nhóc không thể trả lời câu hỏi còn đang chờ trong hộp tin đến. Nhưng, nhóc cũng biết, im lặng là sự trả lời. Nhóc mỉm cười, gõ nhịp tay bên thành cửa sổ, hướng ra phía khung trời nhiều sao để hòa vào làn gió hát, nhóc chắc mẩm, gã hàng xóm ấy hẳn bây giờ vẫn đang vò đầu bứt tai. Ôi, nhóc nhớ cái điệu cười của gã, nhớ cái cách gã nhăn nhó, nhớ cả ánh mắt nâu nâu của gã nữa cơ.
“Nhóc ơi, im lặng là đồng ý nhé! Nhóc đồng ý rồi nhé! Mai anh có trận chung kết của đội bóng rổ trường với bạn. Nhóc đi xem cổ vũ cho anh nhé!”
“Good Luck ”
Nhóc với tay send đi một tin nhắn đủ nhanh để giúp hắn thoát ra khỏi mớ tâm trạng rối bời, đủ lâu để nhóc nhận ra tim mình khe khẽ đập nhịp yêu thương. Và, nhóc đến bên giấc ngủ trong ngon lành say sưa…
Hắn ngồi đó, nhìn với sang nhà nhóc, phòng nhóc đã tắt điện rồi. Nhóc ngủ rồi, ngủ ngon nhé nhóc ngố… Hắn cũng tìm cách vỗ về mình với những giấc mơ chập chờn hình ảnh cô bé mắt một mí, bím tóc xinh buộc lệch, môi cười tươi tắn và gò má hồng hồng xinh xinh…
Có ai bảo là không cần anh đâu?
Nhóc ngồi ở khán đài, chăm chú dõi theo nhịp chạy bóng của hắn, lại một cú lên rổ đẹp tuyệt cú mèo, nhóc thích chí cười lên khanh khách, đôi bàn tay nhỏ bé giữ thật chặt chiếc khăn len trên tay.
Này thì khăn của yêu thương đấy nhé!
Này thì khăn của ấm áp và an lành đấy nhé!
Này thì khăn của chủ nhân xinh xinh đáng yêu đấy nhé!
Hắn nhìn thấy nhóc với nụ cười rạng rỡ, nhóc xinh xắn trong chiếc váy hồng, nhóc đến như thể chấp nhận lời xin lỗi của hắn. Ừ, là nhóc của hắn đấy, ngồi trên khán đài và đang dõi theo hắn. Này mắt xinh, này môi xinh, này má xinh…
“Bộp…”
Hắn bị một gã bên đội bạn chơi xấu phía sau, và, trong lúc hắn dành sự chú ý lên phía khán đài – nơi có nhóc ngồi đó thì hắn ngã lăn kềnh ra giữa sân. Nhói một phát, hắn thấy đau đau nơi cánh tay, đau đến không thể nhấc lên được nữa. Hắn cắn răng, thở hắt ra: “Khỉ gió….”
H