![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Người đợi mùa thu qua phố... ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2015-01-17 100/100 cho 1
Total Visits: 27463412
|
Em rất lạ, hình ảnh những chiếc lá vàng rơi gợi cho em một xúc cảm nào đó, em hay nhặt những chiếc lá vàng rồi rải đi khắp nơi. Tôi hỏi vì sao. Em chỉ cười không đáp, có lúc em bảo em quen. Em thật bí ẩn, tôi không biết gì về em cả chỉ biết mỗi chiều em đợi tôi dưới hàng cây lá vàng, hai đứa đi với nhau một đoạn đường, nói với nhau những lời nói bình thường nhưng nó làm cho tôi hạnh phúc ngây ngất, và tôi chỉ cần thế thôi…
- Tau đã hôn được nàng rồi. Thịnh khoe khi tôi vừa bước vào phòng.
- Mày giỏi thật, nhưng mày có yêu họ không?
- Yêu hay không có quan trọng gì, con gái họ khó hiểu lắm. Họ cho mình hôn khi nào thì mình hôn, đừng để cơ hội trôi qua rồi không trở lại đâu. Vả lại phụ nữ bây giờ chóng đổi thay lắm mày à.
- Tau chỉ thích hôn khi hai đưa đã yêu nhau thật lòng thôi.
- Thế thì tùy mày, nhưng mà cảm giác khi hôn thích lắm, mày cũng thử đi. Tau thấy cô gái đợi mi ở hàng cây cũng xinh lắm đó.
- Cô gái nào? Tôi lo lắng.
- Thôi giấu làm chi nữa, tau biết hết rồi. Tau cũng đã nói chuyện với cô bé đó, con nhà có thế lực lắm đó nha, mày cố gắng đi rồi sẽ được như tau thôi.
Tôi không thích ai chạm vào Thu ( tôi không biết tên em, vì em thích mùa thu nên tôi gọi em là Thu vậy thôi ), Thu như khoảng trời bình yên của tôi, tôi mơ hồ thấy sợ một ngày người ta cướp đi của tôi khoảng trời đó, nên nghe Thịnh nói như vậy tôi cảm thấy bực bội trong lòng bằng bỏ ra ngoài hiên hút thuốc. Nhưng những lời Thịnh nói cứ như đinh xoáy vào trong lòng, và cảm giác khi hôn thế nào nữa, tôi không biết, đầu óc tôi như muốn nổ tung…
Hôm sau gặp em tôi hỏi, giọng không tránh được sự bực bội và bất an:
- Em quen với Thịnh khi nào vậy?
- Cũng khá lâu rồi.
- Thịnh đã nói gì với em ?
- Thì là những lời của một chàng trai với một cô gái đẹp thôi.
- Thịnh là bạn anh nhưng ở cậu ấy có cái gì đó anh rất sợ, em hãy cẩn thận.
- Em thì có gì phải sợ chứ nhưng anh đang ghen phải không? Em vừa nói vừa cười.
Tôi không biết mình có phải đang ghen không nữa, có lẽ là tôi ghen thật. Thịnh đẹp trai và giỏi tán tỉnh, tôi thấy sợ nhưng mà tôi có là gì của em đâu chứ?
- Sao anh không trả lời?
- Anh… tôi ngập ngừng.
- Thôi anh không cần nói gì đâu, em biết rồi.
- Em biết gì chứ?
Thu chỉ cười mà không trả lời tôi, em bước đi nhanh hơn, tự dưng trong người tôi có cái gì đó rạo rực, tôi chạy theo nắm lấy tay em. Như một cái gì đó dịu dàng nhất trên đời mà lúc đó tôi không nghĩ ra được em ngã vào lòng tôi.
Chiều đó em đã cho tôi biết cảm giác của nụ hôn đầu đời, khi chạm vào đôi môi nóng bỏng của em tôi sung sướng và hạnh phúc đến không còn biết gì nữa, đất trời như bền bồng trong tôi. Khi tôi lấy lại cảm giác ban đầu thì em đã đi mất rồi, dưới chân tôi là những chiếc lá vàng em nhặt, những chiếc lá lặng im bí ẩn như sự mất tích của em. Mấy ngày sau em không còn đợi tôi vào những chiều tôi tan ca nữa, con đường hôm nào tôi vẫn đi bây giờ như dài ra xa thẳm, những chiếc lá vàng vẫn rơi, im lặng. Tôi gọi tên em trong những chiều mù khơi, trong những đêm cay xè khói thuốc, nhưng em ở nơi đâu? Bóng đêm ngoài trời như dày đặc thêm.
Tôi hỏi Thịnh:
- Mày biết Thu ở đâu không?
- Không.
- Thật không?
- Thật.
Điệu bộ trả lời nhác gừng của Thịnh làm tôi thấy khó chịu, có phải Thịnh giấu tôi điều gì không? Nhưng sẽ không bao giờ tôi hỏi thêm được gì ở nó nên tôi tự an ủi lòng mình: có lẽ em đang bận việc gì đó thôi. Hãy tin vậy hỡi tôi…
Nhưng rồi tôi chẳng còn thích mùa thu nữa, những lá vàng rơi tôi không buồn nhặt, tôi ghét những cơn mưa thu hiu hắt và tôi ghét người con gái tên Thu khi một chiều sau những bước chân mệt mỏi đi tìm em tôi lại thấy em và Thịnh đang hôn nhau trong phòng của tôi. Không biết lúc đó Thịnh có nhìn qua song cửa để nghĩ rằng mình đã có người mong đợi hay không? Và em nữa. Em có nghĩ đến tôi trong giây phút ấy không?
Tôi không hiểu được những gì đang xảy ra trước mắt mình. Trong tôi là một khoảng trời đổ vỡ. Bạn thân của tôi và người tôi yêu thương nhất. Tại sao con người lại luôn làm cho nhau đau khổ? Tại sao? Hay đó chính là cuộc đời.
Tôi lang thang dưới hàng cây lá vàng, những chiếc lá vàng rơi, tôi nhớ lạ