![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Thằng bạn thân của con bạn tên Chi ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2015-01-17 100/100 cho 1
Total Visits: 24002019
|
- Êu, cậu làm cái gì thế? Tớ chưa xong việc...
- Uh - Chi trả lời bằng giọng khách sáo – Xin lỗi Chi đã tự tiện lên phòng.
- Bình thường vẫn thế! - Minh cười méo. Giờ tớ lại phải đợi tiếp rồi, cậu sao thế?
Chi quay ra:
- Chi thấy thất vọng đấy, nhân tài Tin lớp Anh ạ! Chi tưởng nhân tài thì phải biết chọn đường đúng để đi chứ! Thì ra nhân tài cũng thu đĩa ngoài luồng để kiếm tiền mua quà cho Chi cơ đấy! Chi về! - Chi lao nhanh ra cửa. Lao xuống tầng một, bỏ “thằng bạn thân tên Minh” ngơ ngác. Đầu Chi ong ong, điều duy nhất nó nghĩ được là phải ra khỏi đây ngay, nó không muốn nhìn thấy Minh nữa!
Chuông điện thoại nhà Chi đổ dồn. Chi chần chừ một lát rồi quyết định nhấc máy:
- Alô
- Chi à, Minh đây!
- A há, ra là bạn Minh nhân tài. Chi bận lắm, bye nha!
Thằng bạn gào lên:
- Chi tưởng Minh làm thế thật hả? Chi không tin Minh đến thế cơ à? Minh thậm chí còn không biết mấy cái địa chỉ ấy là cái khỉ gì khi cầm list mà ông chủ đưa cho. Mình vừa mới lấy nó cách đây có một tiếng. Minh cũng bàng hoàng như Chi chứ. Chi tưởng Minh không biết mình phải làm gì, sống như thế nào à?
Vẫn bằng cái giọng nhỏ nhỏ, Chi chỉ nói:
- Tuỳ Minh! – Rồi cúp máy.
***
Hơn một tuần sau, sinh nhật Chi, chẳng tổ chức gì! Bởi nó biết, từ hồi trước đến giờ, sinh nhật, bạn bè chỉ có Minh. Từ hồi cãi nhau đến giờ, nó chưa nói chuyện với Minh lần nào! Thực ra cũng muốn gọi điện, cũng muốn nói chuyện, thế nhưng có cái gì đó vẫn ngăn không cho nó làm thế. Nó biết hôm đó Minh nói thật, bởi nếu không thế, Minh cũng đã chẳng nổi cạu lên với Chi như thế. Thế nhưng, Chi vẫn không thèm nói chuyện với Minh. Chi cũng không hiểu sao lại thế! Chỉ là muốn thế...
Bưu phẩm báo đến, không do bưu điện chuyển đến. Cũng không do anh trai nó gửi cho. Nặng. Chi bóc ra, một mảnh giấy nhỏ, nét chữ nguệch ngoạc: “Chào, khỏe không? Nhớ Minh không? Hà hà. Quà sinh nhật đó. Bóc thử ra đi! Thực ra thì Minh định tặng Chi cái khác, hoặc nếu có tặng cái này thật thì chuyển qua đường bưu điện cho hoành tráng như Chi thích, nhưng mừ... hết tiền! Yên tâm, Minh phải dạy thêm cả thằng em họ để đủ tiền đấy! Quên chuyện hồi ấy đi nhé! Minh không làm thật mà! Bóc quà đi! – Thằng bạn thân của con bạn tên Chi”
16 cái đĩa, được đánh số thứ tự bằng nét chữ không lẫn vào đâu được của thằng bạn. Mở từng đĩa ra, Chi thấy bất ngờ không thể tưởng được. Vừa xem, Chi vừa ngặt nghẽo cười. Trời ơi, đúng là thằng bạn ngốc xít. Đĩa một, Minh chiếm chọn màn hình, chàng ta kể lể về quá trình làm tập đĩa này, kèm theo lời chúc tràng giang đại hải (vừa sến, vừa... ngố không thể tả) cho Chi.
Đĩa hai đến tận đĩa mười lăm là bộ phim hoạt hình dài tập kể về quá trình làm bạn của hai đứa. Từ chuyện Chúa phái hai đứa xuống trần gian thế nào đến chuyện hôm nọ.
Đĩa cuối cùng thì là trọn bộ toàn những bài hát Chi thích đủ mọi thể loại. Mất đến mấy ngày Chi mới xem xong cả bộ đĩa đó. Và tất nhiên là cùng với Minh rồi!
***
- Một cái kết có hậu – Một Thiên thần thở phào.
- Mọi thứ do bàn tay Chúa tạo ra đều tốt đẹp cả! – lần này là Chúa lên tiếng.
- Người thật khéo khi để Chi và Minh làm bạn thân của nhau. Tôi tự hỏi sau này hai ngươi vẫn như vậy sao, không có “bước tiến” nào sao?
- Hừm, còn nhiều thời gian mà. Vả lại, lúc ấy nếu Chi thích Minh thì có thể Minh đã không nhận ra rằng một việc làm xấu không thể được biện minh bởi một mục đích tốt qua lời nói thẳng thắn của Chi.
- Vậy sao, thế mà tôi tưởng Minh không chủ tâm làm việc đó chứ?!
- Oh, ta không cho là vậy. Cậu ta định làm đấy chứ! Món quà sinh nhật mà ban đầu cậu ta định tặng Chi rất cần khoản tiền “100 nghìn gì đó” !
- Thế là lúc gọi điện cho cô bạn cậu ta nói dối hả?
- Không đấy là suy nghĩ thật đấy, khi ấy, Minh đã thay đổi quyết định rồi! – Chúa khẽ cười.
Các Thiên thần đồng loạt thở dài, thốt lên: Thật là rắc rối!
Chỉ có Chúa là hiểu, Người cười, hài lòng. Bởi nhân tài của Người đã dũng cảm vượt qua thử thách mà Người đặt ra, tất nhiên, với sự giúp đỡ của “đứa bạn thân tên Chi”.