![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Tìm lại tình yêu ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2015-01-17 100/100 cho 1
Total Visits: 27343924
|
- Đầu em đúng là giống đầu gà thật đấy.
Cô nhăn nhó, hờn dỗi đanh đá:
- Vâng đầu em đầu gà. Nếu em là đầu cá heo chắc em còn giảng lại bài cho anh nghe ấy chứ.
- Thế rút cuộc lại em vẫn nhận mình là đầu con vật hả?
Cô tròn mắt nhìn anh rồi cười. Nụ cười trong veo lẫn trong ánh nắng hè khiến nó trở lên lung linh và trở đi trở lại trong tâm thức Huy. Anh thích chở cô trên chiếc xe đạp dưới trời mưa. Anh thích cùng cô lang thang những con phố vừa mới lên đèn, lang thang hiệu sách vỉa hè, ăn kem dưới trời mưa rồi chạy đi trong mưa. Anh yêu nụ cười dưới màn mưa mát lành của cô, anh yêu cái cách anh chưa kịp hỏi: “Em có hiểu không?” sau khi anh giảng bài một thôi một hồi thì cô đã ngủ gật trên cuốn sách, anh yêu ánh mắt biết cười của cô dù sau đó là cả một khoảng không của nối buồn mà cô đã cố giấu trong lòng. Những hình ảnh đẹp về cô trở thành miền ký ức sống với anh trong mỗi giấc mơ ngày xưa.
Một lần đến nhà Huy, Linh Lan đã không còn thấy Huy ở đó. Người ta bảo cậu ấy chuyển vào Nam với mẹ.
Giữa cơn mưa hạ tầm tã Linh Lan bước đi trong lặng thầm. Cô thấy hụt hẫng khi nghĩ đến ngày mai cô đi học mà không thấy anh chờ trước cổng, những buổi chiều cuối tuần không còn ai dẫn cô đi ăn kem, kể chuyện cười cho cô nghe… Cô giận anh không nói lời nào đã vội đi. Những xúc cảm xáo trộn trong cô, những giọt nước mắt lăn dài và câu hỏi không biết bao giờ cô mới lại được gặp anh, tính trẻ con và lòng tự ái khiến cô không muốn gặp lại anh- người đã bỏ lại cô khở lại.
Cô đọc những dòng tin nhắn tiếp
“Anh xin lối ngày đó đã không đến chào em, không nói với em lới nào đã vội đi. Anh vẫn nợ em một lời giải thích. Ngày ấy anh vào Nam gấp với mẹ vì mẹ bị ốm nặng. Anh đã trải qua cú sốc khi bố mẹ chia tay. Làm sao anh có thể nhìn bố anh vui vẻ với một người phụ nữ khác khi mẹ anh đang bị bệnh? Làm sao anh gọi người phụ nữ đã phá tan hạnh phúc gia đình anh là mẹ? Anh đã không chịu được cảm giác tổn thương đó, nên anh vào Nam khi có người họ hàng đồng ý cho anh đi cùng. Có lẽ những lời giải thích này với em giờ đã muộn, em đã rất giận anh khi anh không nói gì với em. Amh xin lỗi vì tất cả!”
Nước mắt cô nhòe đi. Bất chợt cô nhớ đến nụ cười ngày xưa của anh. Những kỷ niệm đó ùa về rồi vỡ ra theo những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô. Có lẽ anh đã rất đau khổ khi gia đình xảy ra chuyện như vậy, nhưng mỗi lần đi với cô anh đều cười thật tươi, làm cô thấy an lòng khi bên anh. Mọi chuyện về cô anh đều biết và chia sẻ với cô, còn cô, cô hiểu anh được bao nhiêu. Sau nụ cười kia anh đã phải trải qua nhưng cú sốc mà cô đâu biết. Cô lại trách lầm anh. Có những khi muốn người mình thương yêu được vui người ta đã cất giấu những cảm xúc đau đớn, vỡ vụn trong lòng cũng chỉ để luôn được nhìn thấy nụ cười nở trên môi của người kia và cảm thấy mọi thứ luôn bình yên trong giông bão. Cô đưa mắt đọc tiếp những dòng tin nhắn:
“Hôm nay là ngày khủng khiếp nhất trong cuộc đời anh. Mẹ đã ra đi sau những ngày vật lộn với căn bệnh quái ác. Thương mẹ nhưng anh chỉ biết nhìn mẹ trong đau đớn, giá mà nỗi đau kia anh chịu được thay mẹ . Anh đã phải tỏ ra mạnh mẽ và cứng cáp để mẹ được vui, nhưng mỗi đêm về anh lại muốn gào lên trong nỗi tuyệt vọng, làm sao anh có thể cứu được mẹ đây? Làm sao để níu mẹ từ tay thần chết?"
Những dòng tin nhắn Huy viết cho Linh Lan đã được một thời gian dài. Đã rất lâu anh không nhận được tin nhắn hồi âm từ cô nhưng như một thói quen mỗi khi vui , buồn, đau khổ hay gặp những bất trắc trong cuộc đời người đầu tiên anh nhớ và muốn chia sẻ nhất lại là cô. Anh viết những tin nhắn vào yahoo cho cô như viết nhật ký cho riêng mình mà anh quên rằng ngoài anh ra cô có thể đọc được nó. Đã có lúc anh muốn thời gian quay trở lại để anh được nhìn thấy nụ cười ngây thơ, mát lành xua đi hết muộn phiền trong anh của cô. Càng xa cô, thời gian càng xếp vào quá khứ dày hơn anh lại càng nhớ cô. Yêu là khi thời gian có dài, không gian có xa cũng chỉ như hạt bụi giữa biển lớn tình yêu mà người ta đã dành cho nhau. Càng xa càng yêu, càng chờ đời nỗi nhớ càng kéo dài và người ta biết không thể thiếu nhau khi tình yêu đã ngự trị trong mọi ngóc ngách của trái tim. Tình yêu trong đau khổ và đợi chờ lại càng mãnh liệt hơn hết .
Linh Lan càng khóc to hơn, có cái gì như nghẹn lại nơi cổ họng cô. Cô nấc lên trước màn hình khô khốc. Cô đã hiểu lầm anh, cô đã không bên anh dù ngay cả chỉ một lời động viên những lúc anh cần cô nhất. Anh đã luôn nhắc đến cô trong tiềm thức còn cô lại tự đẩy mình ra xa anh bằng những suy nghĩ ích kỷ.