![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Tình sai! ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2015-01-18 100/100 cho 1
Total Visits: 24101060
|
Anh ôm cô vào lòng, mặc cho những giọt nước mắt cô tuôn rơi. Cô vẫn âm thầm lặng lẽ khóc mà không nói một lời nào cả. Chính giây phút đó anh đã nhận ra trong lòng anh, cô vẫn không thể là một cô em gái bé nhỏ, anh chỉ muốn che chở cho cô, bao bọc và yêu thương cô.
Cô...
Cô nghẹn ngào trong những nỗi đau đầu đời, những chuyện buồn sao cứ đến với cô một cách dồn dập như thế này. Cô chết lặng khi nghe tin ba cô lâm bệnh nặng phải vào viện, nằm hôn mê bất tỉnh. Cô lại vừa chia tay mối tình đầu tưởng chừng như là tình cuối ấy. Những điều đó lại càng làm cô cảm thấy tuyệt vọng hơn. Cô như con thuyền cô độc đứng giữa biển đêm bão bùng, sóng gió, lạc mất phương hướng. Cô lại tiếp tục với những đêm dài thức trắng, làm bạn với men rượu cay.
Ngày ngày cô vào viện chăm ba, tối về lại mình cô đối diện với nỗi đau đơn độc ấy, đâu ai hiểu được nỗi lòng cô lúc này, nó như cào xé, muốn hét gào lên. Sao cuộc đời quá bất công và tàn nhẫn với cô như thế, sao lại cướp đi của cô quá nhiều thứ như thế. Mẹ cô mất đã lâu chỉ còn mình ba là trụ cột gia đình. Cô chỉ biết thầm lặng cầu nguyện mong sao ông trời sẽ nghe thấy và cho ba cô được tỉnh dậy.
Anh...
Chỉ có anh, chỉ có anh mới hiểu được hàng đêm cô đã đau khổ như thế nào, đã thức trắng, đã vùi mình trong hơi men của sự tuyệt vọng khi cha cô đang nằm giữa ranh giới của sự sống và cái chết, khi trước mặt mọi người cô đang cố gạt đi nỗi đau của cuộc hôn nhân không thành để chăm sóc cho ba. Mọi người cứ nghĩ rằng cô mạnh mẽ lắm, nghị lực lắm nhưng đâu ai hiểu được cô mệt mỏi, cô đơn và chán chường đến nhường nào. Cô đã muốn ngã quỵ, đã muốn buông xuôi tất cả. Thế rồi... anh vô tình đến bên và đã là chỗ dựa cho cô trong những giây phúc yếu lòng như thế.
Anh không kìm nén được cảm xúc của một thằng đàn ông khi ở bên người con gái mình đã từng thầm lặng yêu thương. Còn cô, cô thuộc về anh như một sự đền đáp, một sự che dấu khoảng lòng.
Anh áy náy, đau đớn, day dứt và cảm thấy hụt hẫng khi cô vì những đau khổ bất ngờ đã khiến cô cần anh, cần một bờ vai, một chỗ dựa để bấu víu khi sức chịu đựng của mình đã cạn kiệt.
Tim anh đau nhói, dù biết cô cần anh chỉ vì một hình bóng khác, dù biết anh làm vậy là có lỗi với vợ con mình. Nhưng anh không thể như thằng đàn ông ấy, ruồng rẫy phản bội tình yêu của cô, anh không thể rời xa cô khi cô đang bơ vơ giữa những nỗi buồn, những đau khổ. Nhưng anh cũng đau, đau khi nhìn thấy cô cứ tự hành hạ bản thân mình vì một kẻ cô sắp gọi là chồng, vì một tình yêu đầy nước mặt như thế. Anh cũng đau khi cô hỏi: Anh có cảm thấy có lỗi với chị ấy không? Một câu hỏi vô hồn của cô nhưng lại xé nát tim can anh. Có phải anh là người đàn ông đã quá tham lam khi không muốn làm vợ con mình bị tổn thương và vẫn muốn là bờ vai vững trãi cho cô nhân tình bé nhỏ này không. Anh phải làm sao khi anh đã thật sự yêu cô như thế?
Cô...
...Cô co người trước cơn gió biển lùa vào se se lạnh. Chỉ một cơn gió thổi qua đã khiến người ta lạnh đến tận tim can vậy mà cô vô tình sẽ là người mang giông bão đến một mái ấm. Chính cô mới kẻ có lỗi, vì cô mà anh đã không còn là người chồng, người cha tốt. Cô không yêu anh, nhưng lại sợ mất anh ư? Điều đó có quá vô lý không? Trước đây cô không hề muốn giành giật anh với người phụ nữ ấy, cô đã từng nghĩ rằng rồi một ngày nào đó khi cô đã mạnh mẽ hơn, đã có thể vượt qua những nỗi đau đầu đời cô sẽ trả lại anh cho chị. Nhưng không ngờ càng ngày cô lại càng không muốn dứt ra mối tình ngang trái này, bởi lẽ... cô đã yêu anh, yêu anh bằng sự ích kỷ và cả lòng biết ơn.
Anh vòng tay ôm lấy cô, khiến bao suy nghĩ miên man quay chợt giật mình quay về với hiện tại. Cô xiết chặt lấy anh như sợ rằng bao yêu thương sẽ vụn vỡ tan biến.
Một tháng sau anh lại có chuyến công tác ở Đà Nẵng. Cô lại ghé thăm anh như vai trò của... một người vợ.
- Em là người Gia Lai à?
-Vâng ạ, hình như chị không phải là người ở đây?
-Chị ở Nha Trang đưa cháu về Gia Lai thăm ông bà nội, tiện thể ra Đà Nẵng thăm anh. Bố cháu là quân nhân, hay công tác xa nhà nên cũng ít về lắm.
-Chị và cháu phải vất vả rồi, cháu đã mấy tuổi rồi chị?
-Thảo Nguyên, cô hỏi con kìa.
-Thưa cô, con 4 tuổi. Cô bé nũng nịu: Mẹ ơi, sao lâu đến ba thế hả mẹ?
Cô chạnh lòng khi nghe cái tên Thảo Nguyên, có lần anh đã từng nhắc vì anh thích cái tên của cô nên đặt cho con gái của mình. Có lẽ nào người