![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Tôi ghét anh...đồ du côn - Thuyuuki ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2015-01-17 100/100 cho 1
Total Visits: 21332634
|
- Không ai trên thế giới này có đủ khả năng để lựa chọn người mình sẽ yêu, và tôi cũng như vậy, tôi thích em đơn giản chỉ vậy thôi, không cần biết em như thế nào hay ra làm sao...nhưng tôi biết từ khi thích em là tôi đã cầm chắc thất bại rồi.
- Vậy tại sao thầy còn nói thích em?
- Vì nếu không nói ra sẽ rất mệt mỏi, cứ giữ mãi trong lòng thực sự rất khó khăn, tôi chỉ muốn nói ra một lần, để được sống thật với tình cảm của mình.
- Sống thật với tình cảm của mình?_ tôi hỏi lại.
- Đúng, nếu em thực lòng thích thằng nhóc đó thì hãy bày tỏ đi, hãy sống thật với tình cảm của mình một lần, kẻo sau này phải hối hận.
- Không phải thầy thích em sao? Vậy mà cứ vun vào cho tình địch là thế nào?_ tôi nhíu mày tỏ vẻ không hiểu
- Ha ha ha_ ông thầy cười khan một tiếng rồi nói tiếp_ Không lẽ cứ phải đèo đẽo theo đuổi, giữ em bên cạnh cho riêng mình mới là thích sao? Tôi thích em nhưng không muốn gò ép em, tôi chỉ muốn em sống thật với tình cảm của mình, muốn được nhìn thấy em hạnh phúc, và tôi biết chỉ có thằng nhóc đó mới có thể đem lại hạnh phúc cho em. Còn tôi dù rất buồn nhưng tôi sẽ không từ bỏ em đâu, tôi sẽ thích em theo cách của mình, lặng lẽ ở bên cạnh em, chúc phúc cho em, hãy nhớ đến tôi bất cứ khi nào em buồn, tôi sẽ là bờ vai cho em dựa.
Tôi đứng đó không thốt lên lời, tôi đã làm quá nhiều người tổn thương, bởi tôi quá hời hợt, quá đa mang trong chuyện tình cảm, tôi sống mà không chú ý đến cảm xúc của người khác, tình cảm của họ đối với tôi thể hiện quá rõ ràng nhưng tôi lại không thèm để ý, không thèm quan tâm, chẳng lẽ lối sống của tôi là sai lầm???
- Thôi muộn rồi, em cũng mau về đi không mẹ mong, tôi đi trước đây, tôi còn có chút việc trong thư viện._ ông thầy khỉ vàng đột ngột lên tiếng vẫy tay chào tôi rồi đút tay vào túi quần quay đầu đi về phía thư viện.
Tôi đứng đó với bao cảm xúc hỗn độn, liệu tôi có thể sống thật với tình cảm của mình không? Tôi có thể nào không nghe lời bố thử một lần yêu và được yêu, tận hưởng cái xúc cảm ngọt ngào của tuổi học trò mộng mơ...
Chap 50 : Lời tự bạch của Vân
Hôm đó sau khi rời khỏi bữa tiệc, quá đau khổ, tôi ôm mặt bỏ đi và chui vào một quán bar uống rượu giải sầu, đến khi tôi đã hơi ngà ngà say, thì nghe thấy tiếng đập phá dữ dội trong quán. Tò mò tôi ghé qua xem thì chợt giật mình, người đang nổi điên lên đập phá mọi thứ không ai khác chính là Phong. Cậu ấy đã nốc hết mấy chai rượu mạnh và say lử đử không biết trời trăng gì hết, phải khó khăn lắm tôi mới lôi được cậu ấy ra khỏi quán.
Dù hơi mệt nhưng tôi cảm thấy sung sướng vô cùng vì đây là lần đầu tiên được đứng gần cậu ấy như vậy, đã thế cậu ấy còn gục đầu dựa vào vai tôi nữa chứ. Tôi để cậu ấy đứng dựa vào cột đèn rồi định gọi taxi thì đột nhiên cậu ấy kéo tôi lại, và ôm tôi vào lòng thật chặt như sợ nếu buông tay ra thì tôi sẽ biến mất vậy, cậu ấy gục đầu xuống vai tôi thì thầm:
- Tôi... thích cậu, lâu rồi...
Tôi trợn mắt lên sửng sốt, trái tim đập liên hồi xém thì vọt ra khỏi lồng ngực, Phong đang tỏ tình với tôi ư? Tôi vui đến nỗi không thốt nổi lên lời, có phải tôi đang mơ không? Nhưng tôi chưa kịp tận hưởng cái cảm giác ngọt ngào ấy được bao lâu thì chợt nghe thấy cậu ấy thì thào nói tiếp:
- Cậu đừng đi, đừng ra nước ngoài, tôi xin cậu đừng bỏ tôi ... Nhiên.....
Nh..i..ên ư???? Tôi chết sững, cả người như đông cứng lại, thì ra người cậu ấy thích là con nhỏ đó chứ không phải tôi, tại sao cơ chứ? Nó có gì hơn tôi mà cậu ấy lại thích nó như vậy, tôi cay đắng nghĩ trái tim như quặn thắt lại. Tôi biết Phong từng quen rất nhiều cô gái, nhưng tôi vẫn luôn hi vọng bởi tôi biết cậu ấy chưa bao giờ thực lòng yêu ai cả, đối với cậu ấy bọn họ chỉ là thứ vui chơi qua đường.
Nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy xử xự như vậy chỉ vì một đứa con gái, có lẽ cậu ấy đã thật lòng thích con nhỏ đó rồi, nếu không thì cậu ấy đã chẳng đau khổ như vậy.
Tôi nghĩ mà không biết khuôn mặt Phong đã kề sát mặt mình từ lúc nào, đến khi giật mình nhận ra thì tôi đã bị cuốn vào nụ hôn ngọt ngào của cậu ấy. Dù biết nó không dành cho mình, nhưng tôi không thể nào từ chối bởi nó quá tuyệt vời, trong nụ hôn ngọt ngào ấy có hơi thở của tình yêu chân thành, là thứ tình cảm mà Phong muốn dành cho người cậu ấy thích.
Không biết từ lúc nào, nước mắt đã mặn đắng bờ môi tôi, sau khi nhận được nụ hôn ngọt ngào đó của Phong tôi đã nhận ra mình không còn cơ hội nữa, tôi sẽ chẳng thể nào chen chân vào trái tim cậu ấy được, vì ở đó đã hi