![]() | Posted by: SĂ¡ng VipPrao BĂ i viết: Tại sao anh không nói yêu em ? ChuyĂªn mục: NgĂ y đăng: 2014-02-26 100/100 cho 1
Total Visits: 21186131
|
Trời đã bắt đầu vào thu, cái se lạnh khiến nó khẽ rùng mình khi ngổi trước gió. Trên cây sồi trước hiên nhà, một vài cái lá đã ngả màu vàng lạt. Chưa bao giờ nó thấy cô đơn như lúc này. Cảm giác như bị một ai đó bỏ rơi, dường như nó bị chìm vào sự quên lãng của ai đó.
Một mình lang thang trên con phố vắng, tự thưởng thức những que kem mà nó vừa mua được trong một cái quán nhỏ ven đường. Nó bỗng nhớ anh, nỗi nhớ càng trở nên da diết khi nó bắt gặp vài đôi sánh bước bên nhau.
Ngày này của 3 năm về trước, nó và anh đã khóc bao nhiêu lần và đã rơi không biết bao nhiêu nước mắt.
“ Alo, ai đấy?
- Không nhận ra anh ah, cô bé ngốc?
- A! sao anh lại có sđt của em?
- Anh mà, sao lại không chứ.
Nó và anh quen nhau trên một diễn đàn. Tuy mới quen nhưng từ anh nó lại có một cảm giác rất gần gũi, rất thân quen. Nó có thể nói chuyện với anh cả một ngày mà ko thấy chán. Buồn cười thật đấy, khi anh suốt ngày gọi nó là cô bé ngốc mà nó vẫn thấy vui. Rồi một hôm anh bất ngờ xuất hiện trước cổng nhà nó với một nụ cười rạng rỡ.
- Đi dạo một lát nhé ngốc.
- Èo, vẫn gọi em là ngốc ah? Sao anh biết nhà em mà tìm?
Anh khẽ vén mái tóc còn vướng do chải vội của nó khiến trái tim nhỏ bé lỗi nhịp. Anh mỉm cười, nụ cười đã in sâu vào trái tim nó. Và cũng là hình ảnh đẹp nhất của anh mà nó sẽ ko thể quên.
- Anh không biết?……Trái tim chỉ đường cho anh tới đây đấy Ngốc ah.
Hôm đó nó đã nói thật nhiều, cười thật nhiều. Anh, một người đàn ông với dáng vẻ trầm tư bỗng như một đứa trẻ con, biết kể truyện cười và biết làm nó vui. Từ lần gặp mặt đầu tiên ấy, nó thấy mình đúng là một đứa ngốc. Tại sao đi đâu nó cũng nhìn thấy anh, làm gì hình ảnh anh cũng xuất hiện trong đầu nó. Cuộc sống của nó bắt đầu xáo trộn từ khi gặp anh. Ngày nào nó và anh cũng nói chuyện với nhau đến tận khuya. Anh thích nghe nó kể luyên thuyên tất cả, chuyện trên giời, dưới bể. Nó bỗng trở nên đáng yêu hơn, nhí nhảnh hơn. Với nó cuộc sống dường như toàn màu hồng.
Rồi buổi sáng định mệnh, buổi sáng đã chia anh và nó về hai ngả của hai thế giới. Hôm đó trời mưa to không ngớt. Mấy con chim non đậu trên mái hiên không ngừng gọi mẹ. Nó vẫn vùi đầu trong chăn. Trời tuy chưa bước sang đông, nhưng lại vô cùng lạnh lẽo bởi cơn mưa rào cuối thu. Tiếng chuông điện thoại nhéo gọi. Nó biết là anh, vì chỉ có anh mới có thới quen dậy 5h sáng. Chỉ có anh mới gọi nó dậy giờ này. nhưng nó vẫn cố kéo chăn phủ cái đầu ngốc nghếch của mình. Hôm nay là cuối tuần mà. Nhưng tiếng chuông vẫn không ngớt. Nó với tay lấy cái điện thoại.
-Cái đồng hồ kì quặc này, hôm qua tháo pin rồi mà.
-Đồ lười biếng, em phải tập thói quen dậy sớm đi. Ngủ nướng vậy ai thèm rước.
-Xì, ai thèm chứ. Tớ vẫn bé mà cậu.
-Nhưng tớ thì già rồi.
Sáng nào cũng vậy, trước khi ra khỏi giường nó và anh cũng phải nướng điện thoại một lúc. Hôm nay là trời mưa, anh nói không cần đến công trường nên nó và anh được nói chuyện lâu hơn. Anh chưa bao giờ nói yêu nó và nó cũng vậy, nhưng tyo đâu cần cứ phải nói yêu, nói nhớ, chỉ cần làm cho trái tim đối phương thấy ấm áp thế là đủ.